Thi lấy bằng lái ở Đức: CƠN ÁC MỘNG (Phần cuối)

Chủ nhật - 22/12/2013 12:26

(NCTG) Nổ lốp trên đường cao tốc. Chiếc vành xe bị méo lệch đi. Đến thợ sửa chữa ở garage còn nói: “Sao nổ lốp kiểu gì mà kì vậy? Gia đình anh chị thật là may mắn!”

Xem Phần 1Phần 2  của bài viết.


Sự cố nổ lốp vô cùng nguy hiểm

Dường như mình không được thuận lợi lắm với cuộc thi này vì luôn gặp những trở ngại tuy không quá lớn nhưng không lường trước được.

Chuyện giấy tờ, bầu bí

Khi việc học đã có vẻ ổn hơn thì mình bỗng nhận được giấy báo nhập quốc tịch Đức. Sau khi làm các thủ tục đổi tên, họ, mình phải chờ đợi một thời gian cho đến khi có các giấy tớ với tên mới, quốc tịch mới. Trước thời gian này mình không có giấy tờ nào hợp lệ để đi thi.

Khi giấy tờ xong thì đến lượt thầy đổi xe. Cứ hai năm thầy lại đổi xe một lần dù chiếc Audi A3 ấy vẫn còn rất tốt. Sau khi đổi xe, mình muốn làm quen với xe mới một thời gian chứ không muốn chủ quan đi thi luôn. Xe mới lần này vẫn là Audi A3 nhưng đời mới nhất. Và đặc biệt trong xe có hệ thống camera trợ giúp người lái đỗ xe dễ dàng hơn.

Thầy cười: “Cái hệ thống camera này tôi phải bỏ tiền ra mua thêm gần ngàn Euro nữa để phục vụ cho mình cô đấy. Cô đỗ xe thật kinh khủng. Các học viên khác, chả ai đến mức phải dùng cái này đâu. Nhưng nên nhớ đừng lạm dụng nó, không được chỉ nhìn vào camera mà không quan sát bên ngoài”.  

Sau vụ đổi xe của thầy thì đến lượt mình phải... đi đẻ. Lịch sinh là cuối tháng 8. Lúc này đã là đầu tháng 8 rồi, nếu đăng ký thi thì không biết có trùng lúc đi viện không nữa. Thầy nói: “Tôi nghĩ tốt nhất cô nên đợi sinh xong rồi tiếp tục. Trong khi thi có phần phanh gấp lúc gặp nguy hiểm, chúng ta phải lái xe tốc độ 40-50km/h và khi tôi hô thì cô phải phanh gấp ngay lập tức. Tôi thấy quá nguy hiểm nếu cô mang bầu to thế này”.  

Vậy là mọi thứ lại gác lại chờ đến sau khi sinh, khi cháu bé được hơn một tháng tuổi. Cũng may bé rất ngoan nên tranh thủ lúc bà ngoại còn ở đây giúp mình lại tiếp tục đi học, khi bà ngoại về thì ông bà nội thay nhau trông và giúp đỡ công việc nấu nướng. Như vậy là sau khi nghỉ sinh hai tháng, mình quyết tâm đi học trở lại và đến đầu tháng 12 thì đi thi.

Những bài thực hành bất đắc dĩ

Bài thực hành bất đắc dĩ đầu tiên là khi cả nhà mình cùng lên đường đi du lịch: lái xe từ Đức, qua Pháp, xuống đảo Corsica và đảo Sardegna. Vừa xuất phát được chừng 30 phút, rẽ vào đường cao tốc được năm phút, bỗng nhiên chồng mình hỏi: “Em có nghe thấy tiếng gì là lạ không?”. “Có, gì thế nhỉ? Anh tạt vào lề đường kiểm tra xem”.

Vừa dừng lại bên lề đường, bỗng một tiếng “đoành” vang lên. Xe bị nổ lốp, vành bẹp dí. Thật phúc đức bảy đời là sao mình vừa dừng lại thì nó nổ chứ thử tưởng tượng đang lao như tên trên đường cao tốc thế thì chết là cái chắc rồi. Mình đã đành, còn hai cháu bé (một đứa trong bụng) nữa chứ.

Chồng có vẻ bối rối ra mặt: “Trời đất ơi. Suýt thì chết toi cả nhà rồi. Chúng ta phải làm gì bây giờ?”.

Anh lấy biển báo tai nạn ra, đặt cách xe 100m. Cứ làm đi, rồi quay lại chúng ta sẽ gọi cứu hộ”. Chồng cứ răm rắp làm theo. Nhưng đặt cái tam giác báo tai nạn chỉ cách khoảng 50m thôi, chắc vì chàng lười đi xa. Mình la ầm lên: “100m cơ mà. Nghĩa là khoảng cách của hai cái cột trắng đen ở lề đường ấy, mỗi cột tương đương 50m mà”.

À, nàng mới học lý thuyết có khác nên tinh vi gớm”.

Một lúc sau, xe cứu hộ tới. Trong khi bố mẹ ruột gan rối bời, con gái reo lên: “Chú cứu hộ ơi, nhà cháu ở đây... A, chúng mình được đi xe tải to thế, thích thế”.

Lại phải học ở con gái thêm một điểm luôn nhìn mọi thứ lạc quan hơn. Thấy chồng buồn bã, mình an ủi: “Chúng ta thật may mắn đấy chứ. Anh thử nghĩ xem, nếu chúng ta không dừng lại lúc đó, chắc chắn chúng ta đã không còn ở đây giờ này rồi.

Nếu chúng ta không gặp tai nạn ở đây mà ở Pháp hay Ý, chúng ta cũng sẽ gặp nhiều rắc rối hơn, ít nhất là vấn đề ngôn ngữ, và thậm chí phải trả nhiều tiền hơn là thay hai cái lốp mất 400 Euro ở đây
”.

Nhưng kỳ nghỉ của chúng ta mới vừa bắt đầu mà”.

Thì nó cũng đâu đã kết thúc. Anh nhìn xem con gái mình vui thế nào vì được đi xe cứu hộ. Mà có khi cả đời mình cũng chỉ có cái kinh nghiệm này một lần thôi. Hy vọng thế, phải không?”.


Vụ tai nạn và chiếc xe bị lật nhào ở Burgschwalbach. Ảnh trên báo
“Rhein Lahn Zeitung”

Bài thực hành bất đắc dĩ thứ hai là khi mình mang thai được hơn tám tháng. Một hôm bố chồng chở mình đến bác sĩ vì chồng còn bận đi làm. Hai bố con vừa ra khỏi nhà được một phút, đến một ngã ba ngay gần nhà, xe nhà mình đang chạy ở đường ưu tiên thì bỗng nhiên một xe khác (nhẽ ra phải nhường đường) lao thẳng từ trên đồi xuống.

Bố chồng mình chỉ kịp hô lên một tiếng: “Ối, cái gì thế này?” và tạt luôn về phía trái đường để tránh. Trong đầu mình chỉ kịp nghĩ: “Mình sẽ chết và để lại mọi thứ phía sau như thế này sao?”. Chiếc “xe điên” kia vẫn điên cuồng lao xuống, bay qua trước xe nhà mình và lao xuống suối (thấp hơn lề đường gần 3m).

Mọi thứ diễn ra quá nhanh khiến mình không tin những gì đang diễn ra trước mắt. Giống như trong phim vậy. Ranh giới sự sống và cái chết chỉ trong một tích tắc. Bố chồng chắc cũng bị sốc. Ông ngồi yên lặng sau vô lăng chừng một phút cho đến khi tiếng của người dân ý ới đằng sau.

Ông hỏi: “Con có sao không? Em bé thế nào?”. “Con không sao bố ạ. May mà bố phản ứng nhanh chứ không chắc chúng ta chết rồi”. Rồi cả hai cùng lao ra khỏi xe để xem anh chàng kia có sao không. Chiếc xe kia bị lộn ngược. Bố chồng cùng một vài người dân chạy xuống dốc để xem tình hình thế nào.

Mình đứng trên bờ cao, nhưng cách chỗ chiếc xe bị nạn kia chỉ chừng vài mét. Đầu óc mình điên đảo nhớ lại những bài tập đã học trong khóa cứu thương. Câu hỏi đầu tiên: “Này, anh có nghe tôi nói gì không? Anh có ổn không?”. Tiếng anh kia: “Cái xe lật nhào thế này. Cô trông tôi giống ổn lắm hả?”.

Hừm. Tại tôi được học là phải hỏi như thế xem anh ta... có còn sống không? có bị thương không? có còn nói được không đấy chứ.

Anh có bị thương không?”.

Có lẽ tôi bị gãy tay. Đau lắm”.  

Anh cứ bình tĩnh chờ một lát nhé. Mọi người đang chạy xuống chỗ anh để xem có giúp gì được không. Còn tôi sẽ gọi cứu hộ, cứu thương ngay bây giờ đây”.

Ôi, nhiệm vụ tiếp theo là phải gọi 112, trong đó phải có các nội dung: ai đang gọi? việc gì đã xảy ra? ở đâu? thương vong thế nào? cần hỗ trợ gì?...

Lúc này đầu óc mình cứ bấn loạn, ngổn ngang, câu chữ trong đầu chạy đâu sạch. May quá, có một anh trong làng làm trong đội cứu hỏa tình nguyện cũng đang tới trợ giúp, mình dí ngay điện thoại cho anh ta gọi. Anh ấy nói rất rành rọt, ngắn ngọn và chuyên nghiệp: “Tôi là..., gọi điện tại ngã ba giao giữa hai đường Bahnhof Strasse và Sonnenberg Strasse ở Burgschwalbach.

Ở đây vừa xảy ra một tai nạn, một ô tô lật nhào xuống dốc. Người lái vẫn còn sống, có thể bị thương, vẫn nói được. Tôi muốn gọi cứu thương, cứu hộ và cảnh sát. Tôi sẵn sàng trả lời các câu hỏi có liên quan
”.

Công nhận là các kỹ năng xử lý tình huống của mình còn quá kém. Người Đức họ được học và tập luyện các kỹ năng này rất bài bản. Mang tiếng mình cũng học một khóa cứu thương rồi mà chữ thầy giả thầy hết cả.

Mình và bố chồng sau đó phải viết tường trình cho cảnh sát bang vì là những nhân chứng trực tiếp của vụ tai nạn.

Cuối cùng, anh chàng lái xe kia vẫn còn sống, chỉ bị gãy tay và phải vào viện. Nhưng điều đáng nói là vợ anh ta sau khi nghe tin đã bị đột quỵ và qua đời một tuần sau đó. Cho dù đó không phải là lỗi của mình, nhưng ít nhiều mình cũng có chút dính dáng, lại là người cùng làng với nhau.

Ngày trọng đại

Trước khi thi tâm lý của mình không được ổn định. Những ngày cuối cùng mình lái quá tệ. Thầy chỉ biết ôm đầu: “Ôi, tôi đến chết với cô quá. Sao cô có thể mắc những lỗi chưa bao giờ mắc phải và trầm trọng đến thế? Cô vẫn muốn thi đấy chứ?”.

Vâng, dù thế nào tôi cũng muốn thi ạ. Thà kết thúc cơn ác mộng này một cách kinh hoàng còn hơn để cơn ác mộng ấy dai dằng không có hồi kết”.

Hai buổi tập cuối cùng trước khi đi thi, thầy không dám bình luận gì nữa, có lẽ vì sợ mình bị áp lực tâm lý. Thật bất ngờ, thầy luôn nhẹ nhàng: “Tôi biết là cô làm được, làm được rất tốt nữa là khác. Chỉ cần cô thật tập trung hơn thôi”.

Trước khi thi một ngày, thầy nói mình lái xe tới trung tâm điều hành để xem ai là người chấm thi ngày mai. Mình đợi bên ngoài. Sau khoảng vài phút, thầy bước ra với bộ mặt hồ hởi: “Tốt lắm, là một người rất dễ chịu. Ông này làm việc với tôi nhiều năm rồi. Ông ấy không quá khắt khe như nhiều thầy khác đâu.

Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là ông ấy tặng cô cái bằng lái đâu nhé. Ông ấy có bốn đứa con và vì vậy ông ấy muốn về đến nhà an toàn. Cô cũng đừng làm ông ấy ói sau khi chấm thi là được
”.

Buổi sáng hôm thi, chồng đưa mình tới địa điểm thi lúc mười giờ sáng. Vài phút sau, thầy giáo cũng tới. Thầy nói mình qua xe thầy luôn để chỉnh vô lăng, chỗ ngồi, gương. Vài phút sau, ông thầy chấm thi xuất hiện. Trước ca của mình, ông ấy cũng chấm thi cho một cô bé ở trường lái khác.

Họ đang thực hiện những bước cuối cùng của buổi thi. Cô bé kia đỗ lùi sau xe mình. Nhìn qua gương, mình thấy gương mặt căng thẳng của cô ấy. Rồi cô ấy ôm mặt khóc. “Chắc là trượt rồi”, ông thầy của mình kể cả.  “Cũng phải thôi. Cô ấy đỗ còn tệ hơn cả cô. Đừng nhìn người ta nữa, cô phải cố gắng lên”.

Chắc con gái thì dễ trượt hơn con trai thầy nhỉ?”.

Vớ vẩn. Chả phải”.

Có lẽ tôi không thể đỗ thầy nhỉ?”.

Đừng bi quan thế. Cô biết không, cái bằng lái chỉ là cái bằng lái, không hơn. Không có nó, cô vẫn sống tốt mà. Mặt khác, chưa kể, ngay sau hai tuần, cô có thể thi lại. Hãy cố gắng hết sức như chúng ta đã làm.

À này, vì chúng tôi biết nhau rất rõ nên có thể sẽ nói chuyện hơi riêng tư một chút trong khi thi. Nếu cô thấy không tập trung được thì cứ nói thẳng với chúng tôi nhé, không sao đâu, chúng tôi hiểu mà
”.

Sau khi hoàn tất thủ tục với ca thi trước, thầy chấm thi bước tới tận cửa xe để bắt tay mình. Thầy nở một nụ cười hiền hậu. Trông chả có vẻ một người như thế lại trót đánh trượt cô bé kia. Cũng có thể cô bé ấy mắc lỗi gì trầm trọng lắm.

Sau khi xem các loại giấy tờ, thầy chấm thi nói: “Cô có thể bắt đầu được rồi đấy. Lái thật bình tĩnh nhé. Chúc cô thành công”.

Mình bắt đầu bài thi khá xuôn sẻ. Hai ông thầy cứ ngồi nói chuyện trên trời dưới bể, nào là mẹ ốm, nào là căn hộ phải sửa bla bla... Có lẽ nhờ vậy mà mình cảm thấy không bị áp lực gì ghê gớm. Mọi ngóc ngách ở cái thành phố này mình đã lái qua và những lời mắng mỏ của thầy vẫn còn như in khiến mình không thể mắc lại các lỗi ngớ ngẩn khi tập.

Mặc dù vẫn nói chuyện với nhau nhưng thầy chấm thi vẫn nhẹ nhành ra lệnh: “Rẽ trái... rẽ phải... tới bùng binh rẽ rẽ vào ngã rẽ thứ 3...” và... “Đèn đỏ rồi đấy. Cô phải chú ý hơn nhé, đừng phanh gấp thế”. Các bài tập đỗ xe mình thực hiện tự dưng cứ vèo vèo, lại còn chuẩn xác nữa chứ.

Buổi thi qua đi thật nhanh. Thầy chấm thi nhận xét: “Một lần đèn đỏ cô dừng lại hơi gấp và tí nữa thì đi quá. Đó là lỗi khá trầm trọng. Tôi biết, có thể cô nghĩ đó chỉ là đèn vàng thôi và còn cố đi một chút. Nhưng với tôi, đèn vàng cũng là đèn đỏ. Tuy nhiên, các bài tập khác cô làm rất tốt. Không có lý do gì để tôi đánh trượt cô cả. Xin chúc mừng cô”.

Ôi, tai mình lùng bùng lên, vui sướng quá đi mất. Thật không thể tin nổi. Cơn ác mộng đã đi qua thật rồi, thật rồi!

Tất cả bước ra khỏi xe. Thầy chấm thi bắt tay mình một lần nữa: “Chúc mừng cô. Nhưng cô vẫn cần phải thực hành nhiều vào nhé. Có bằng lái xe mới chỉ là những bước đầu tiên thôi. Nên nhớ, cô cũng có thể mất bằng bất cứ lúc nào nếu lái ẩu”.

“Vâng ạ. Cảm ơn thầy rất nhiều”.

Còn thầy giáo mình mỉm cười, giơ ngón tay cái báo hiệu cho chồng mình đang đợi từ xa rằng mọi thứ đã ổn. Mình lao vào ôm chồng, rồi ôm thầy sung sướng như một đứa trẻ được quà.

Thầy vẫn từ tốn: “Một lần nữa chúc mừng cô. Tôi nói là cô làm được mà. Từ giờ trở đi cô sẽ lái xe mà không có tôi ngồi cạnh lèm bèm nữa nhé. Nhưng đừng quên những gì đã học. Từ giờ cô sẽ không lái xe này nữa, không có camera và các hệ thống trợ giúp nữa đâu, cô phải tự mình làm hết đấy. Anh chịu khó thời gian đầu đi cùng và nhắc nhở cô ấy nữa nhé”.

Từ lúc đi thi về, mình chỉ lăn ra ngủ. Không hiểu sao lại mệt thế. Có lẽ vì sự căng thẳng suốt một năm qua chăng. Từ giờ, mình có thể tự hào nói: “Tôi đã có bằng lái xe. Và là bằng lái xe ở Đức”.

Hoài Vũ, từ Burgshwalbach (CHLB Ðức)


 

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn