GIỌT LỆ TRONG HỒN (38)

GIỌT LỆ TRONG HỒN (38)

 10:21 30/10/2007

(NCTG) Sự kiên nhẫn của những kẻ đang giam cầm tôi hẳn đã đến tận cùng: họ mời một nữ phiên dịch viên từ Hồng Công đến. Đó là một phụ nữ người Anh, bạn của Maria, nói thạo tiếng Trung theo thổ ngữ Quảng Đông. Tự giới thiệu mình là Camilla, cô ta cho biết: 34 tuổi, hai năm nay sống với chồng người Hoa tại Bahrein, hai người có ở đó một tiệm ăn Tàu. Đó là một phụ nữ hấp dẫn, tôi ghen tị với cô vì cuộc hôn nhân đơn giản và hạnh phúc của cô ta. Trong đời, chưa bao giờ tôi thấy một phụ nữ hạnh phúc hơn Camilla.

GIỌT LỆ TRONG HỒN (37)

GIỌT LỆ TRONG HỒN (37)

 12:28 27/10/2007

(NCTG) Tôi không nhớ tôi đã ở bao nhiêu ngày tại căn cứ cảnh sát ấy. Cũng như khi ở trong bệnh viện, tại đây, đi đâu tôi cũng bị y tá theo kèm. Ai nấy đều tò mò với tôi, có thể vì tội trạng nặng nề của tôi, hoặc cũng có thể vì tôi là một phụ nữ trẻ.

GIỌT LỆ TRONG HỒN (36)

GIỌT LỆ TRONG HỒN (36)

 10:08 23/10/2007

(NCTG) Điều quan trọng nhất là chớ nói tiếng Cao Ly, thành thử nhiệm vụ của tôi đơn giản: tôi chỉ cần quyết định nhập vai một người Nhật hay người Hoa. Những người bắt tôi đã biết rằng hộ chiếu Nhật của tôi là giả mạo, ngoài ra tôi còn quan hệ với Song Ir.

GIỌT LỆ TRONG HỒN (35)

GIỌT LỆ TRONG HỒN (35)

 12:47 21/10/2007

(NCTG) Thời gian trôi. Một y tá người Philippines đến thay hai người y tá cũ và một nữ cảnh sát cũng vào phòng. Hẳn họ được nhận chỉ thị phải theo dõi nhất cử nhất động của tôi và bằng mọi giá, phải giữ tôi sống. Đến ngủ tôi cũng không được yên. Chắc họ sợ nếu ngủ, tôi sẽ lại bị hôn mê và không tỉnh lại được. Chỉ mới vừa nhắm mắt, cô y tá lại nhào đến giường tôi và tát tát vào mặt tôi:

GIỌT LỆ TRONG HỒN (34)

GIỌT LỆ TRONG HỒN (34)

 13:14 18/10/2007

(NCTG) Tôi không cảm thấy mừng rỡ vì thoát chết. Tôi hiểu ngay rằng những cực hình của tôi giờ mới bắt đầu.

GIỌT LỆ TRONG HỒN (33)

GIỌT LỆ TRONG HỒN (33)

 12:36 16/10/2007

(NCTG) Khi ấy, bốn, năm cảnh sát Bahrein bước vào phòng và yêu cầu chúng tôi đi theo họ. Chúng tôi bị tách khỏi nhau: tôi bị đưa vào một văn phòng nhỏ, không có gì đặc biệt, để khám người.

GIỌT LỆ TRONG HỒN (32)

GIỌT LỆ TRONG HỒN (32)

 12:30 14/10/2007

(NCTG) Trên đường ra tới thang máy, Kim nhắc đi nhắc lại câu nói mà ông đã buông ra từ hai hôm trước:

GIỌT LỆ TRONG HỒN (31)

GIỌT LỆ TRONG HỒN (31)

 00:22 13/10/2007

(NCTG) Một giờ sau, Chủ nhật ngày 29 tháng Mười một, chúng tôi đến Bahrein. tại đó, chúng tôi cũng không cảm ấy an toàn gì cho lắm và muốn mua ngay vé đi Roma. Vì trong vé chúng tôi, chặng khởi hành là Abu Dhabi nên lẽ ra phải làm lại vé tại văn phòng, nhưng nó lại đóng cửa Chủ nhật. Kim cay đắng vò đầu bứt tai rồi tuyên bố rằng chúng tôi buộc phải ngủ đêm tại Bahrein, và chúng tôi xin thị thực có hạn trong ba ngày tại đây.

GIỌT LỆ TRONG HỒN (30)

GIỌT LỆ TRONG HỒN (30)

 12:44 11/10/2007

(NCTG) Xuống máy bay cũng phải xếp hàng, mà hàng thì di chuyển về phía trước thật chậm chạp! Nhiều hành khách đi Hán Thành và chỉ xuống máy bay để duỗi chân tay xả hơi. “Nhanh lên nào, lũ chó chết!” – tôi nghiến răng nghĩ thầm. “Đi đi nào!”

GIỌT LỆ TRONG HỒN (29)

GIỌT LỆ TRONG HỒN (29)

 09:46 09/10/2007

Đã đến giờ lên máy bay, người ta thông báo qua loa phóng thanh. Chúng tôi lên chiếc xe buýt để ra máy bay. Khoảng cách từ phòng chờ đến đó chả bao nhiêu, vậy mà tôi vẫn thấy nó thật dài. Màn đêm đã bao trùm Baghdad và phía trước chúng tôi, lừng lững chiếc máy bay sáng choang vì ánh điện.

GIỌT LỆ TRONG HỒN (28)

GIỌT LỆ TRONG HỒN (28)

 11:59 05/10/2007

(NCTG) Tại điểm kiểm tra, chúng tôi chia tay nhau. Ở xứ này, không chỉ hành lý mà cơ thể hành khách cũng bị xem xét. Bề ngoài, tôi cố bình thản nhưng kỳ thực tim tôi đập thình thịch, có lẽ tôi còn hơi choáng váng nữa.

GIỌT LỆ TRONG HỒN (27)

GIỌT LỆ TRONG HỒN (27)

 11:10 01/10/2007

(NCTG) Trong khi gần như tháo chạy về khách sạn, tôi tuyệt vọng nghĩ, bất cứ điều gì cũng đã có thể xảy ra đối với Kim. Ông có thể bị lên cơn đau tim, bị bắt giữ - hoặc có thể đơn thuần ông đã bỏ mặc tôi! Tôi giận dữ và cáu kỉnh, tôi hoảng sợ với suy nghĩ phải tiếp tục nhiệm vụ một mình.

GIỌT LỆ TRONG HỒN (26)

GIỌT LỆ TRONG HỒN (26)

 21:22 27/09/2007

(NCTG) Trong mấy ngày sau đó, chúng tôi đi thăm thú Vienna. Đi đến đâu, chúng tôi cũng chụp ảnh như những du khách thứ thiệt. Và điều này không chỉ quan trọng vì chúng tôi cần giả hiệu khách du lịch, mà còn vì, khi về lại Bình Nhưỡng, chúng tôi phải đệ trình cho các “sếp” để họ tin rằng chúng tôi đã tuân thủ chính xác các mệnh lệnh, không bỏ phí thời gian trong các cửa hiệu xa hoa và không bị sa vào lưới đồi bại của tư bản.

GIỌT LỆ TRONG HỒN (25)

GIỌT LỆ TRONG HỒN (25)

 10:01 25/09/2007

(NCTG) Vấn đề lớn nhất mà chúng tôi phải giải quyết là làm sao nhập cảnh nước Áo mà không có thị thực. Phải làm sao thực hiện được điều đó mà không để ai phát hiện ra, nhưng đến khi đó vẫn không ai bảo chúng tôi biết họ hình dung thế nào. Các “sếp” của chúng tôi ở Bình Nhưỡng không hề đưa ra một chỉ thị nào liên quan đến nhiệm vụ này, điệp viên đặc biệt Chang có bổn phận phải xoay sở bằng một giải pháp nào đó.

GIỌT LỆ TRONG HỒN (24)

GIỌT LỆ TRONG HỒN (24)

 10:59 23/09/2007

(NCTG) Tôi cố gắng ngủ nhưng không sao chợp mắt được. Càng ngày, tôi lại càng nhớ lại những giây khắc trước giờ khởi hành, tại Bình Nhưỡng, khi tôi và Kim thực hiện lời tuyên thệ trung thành bắt buộc trong những dịp như vậy.

GIỌT LỆ TRONG HỒN (23)

GIỌT LỆ TRONG HỒN (23)

 12:39 19/09/2007

(NCTG) Tôi cảm thấy lòng dạ bị khuấy đảo khi liếc nhìn điếu thuốc được giơ ra, chứa trong mình cái chết đột ngột. Kim Song Ir gật đầu, và điệp viên Chhon tiếp tục thông báo.

GIỌT LỆ TRONG HỒN (22)

GIỌT LỆ TRONG HỒN (22)

 13:24 10/06/2007

CHƯƠNG CHÍN

Khi đó, tôi cảm thấy thời gian trôi qua vô cùng chậm chạp, nhìn lại như thể ngày tháng dính liền vào nhau. Tôi bồn chồn và hồi hộp, không thể tập trung vào bất cứ việc gì. Trên chuyến bay sang Moscow, vì không có việc gì khác nên tôi đọc đi đọc lại kế hoạch mà chúng tôi phải thực hiện. Khi xuống máy bay, tôi đã thuộc lòng từng chi tiết của cuộc hành trình dài:

GIỌT LỆ TRONG HỒN (21)

GIỌT LỆ TRONG HỒN (21)

 11:57 07/06/2007

Chúng tôi bước vào một văn phòng rộng rãi, một đầu có bàn làm việc, đầu kia là bàn uống cà phê. Căn phòng không có cửa sổ và chìm trong ánh đèn nê-ông lạnh lẽo như thể là một phòng thí nghiệm gì đó. Một người đàn ông trung niên, cao ráo tiếp chúng tôi, ông ta cử động nhanh nhẹn như mèo khiến tôi nghĩ rằng hẳn đã có nhiều năm trong nghề.

GIỌT LỆ TRONG HỒN (20)

GIỌT LỆ TRONG HỒN (20)

 10:29 04/06/2007

Trời chập tối, mưa càng nặng hạt và trong ít phút, tôi đã ướt như chuột lột. Hai lần tôi nghe thấy tiếng ô tô đến gần, hai lần ấy tôi phải ẩn dưới những bụi cây hai bên lề đường. Trên chân phải tôi, một cái bọc nước khổng lồ bị vỡ khiến tôi đau khủng khiếp. Mưa như trút nước tạo thành một nhịp điệu đơn điệu và tôi biết rằng còn lâu nó mới tạnh.

GIỌT LỆ TRONG HỒN (19)

GIỌT LỆ TRONG HỒN (19)

 08:26 02/06/2007

Ở cổng vào doanh trại, có một nhóm bảo vệ nên tôi phải tránh họ, đi thông qua rừng một đoạn xa rồi mới vòng ra đường. Nhưng tôi còn phải tính đến những nhóm bộ đội tuần tra đi bộ quanh trại. Họ được trang bị súng máy và lũ chó đen to vật vưỡng. Tim đập thình thịch, tôi lao vào cánh rừng thông nối liền với thung lũng và đi theo hướng mà tôi cho là đúng.

Các tin khác