Thi sĩ Petőfi Sándor tại tiệm cà phê Pilvax - Ảnh: Bảo tàng Văn học Petőfi

“SAO THỂ NGHỈ YÊN KHI NƯỚC CÒN NÔ LỆ”

 14:57 27/03/2017

(NCTG) “Nỗi hổ thẹn trải dài bao thế kỷ - Ngay hôm nay hãy rửa sạch đi nào!”, tình cảm ái quốc hào hùng trong thi phẩm nổi tiếng “Bài ca Dân tộc” (Nemzeti Dal) của nhà thơ Petőfi Sándor tiếp tục là cảm hứng cho một bản dịch Việt ngữ mới của chị Mai Quế Anh, một CTV lâu năm của NCTG.

“Nữ thần Tự do dẫn dắt nhân dân” (La Liberté guidant le peuple, 1830), tác phẩm của họa sĩ Eugène Delacroix (1798-1863) - Tự do là một khái niệm rất thiêng liêng, nhưng cũng dễ bị lợi dụng

“CHỌN TỰ DO HAY NÔ LỆ BẦN CÙNG?”

 14:45 19/03/2017

(NCTG) “Chỉ có sự tự do cá nhân, sự bình đẳng giữa người và người mới là điều đáng chọn. Chỉ có một xã hội mà trong đó “đối xử với người khác như mình muốn được đối xử” không chỉ là một phương châm tôn giáo, đạo đức mà còn là nền tảng pháp lý mới xứng đáng được bảo vệ bằng máu, nếu cần”.

Petőfi Sándor đọc “Bài ca Dân tộc” thúc giục tinh thần dân chúng trong ngày 15-3-1848

CÁCH MẠNG HUNGARY 1848 VÀ THI PHẨM XUẤT THẦN “BÀI CA DÂN TỘC”

 12:31 15/03/2017

“Với 6 khổ thơ, khổ nào cũng kết thúc bằng lời hiệu triệu: “Thề với Thượng đế của người Hung - Xin thề sẽ thôi kiếp tôi đòi”, “Bài ca Dân tộc” đưa ra hình ảnh đối lập giữa quá khứ điêu tàn và thực tại thôi thúc, giữa cảnh nô lệ đớn đau và niềm vui tự do xán lạn, và trở thành khúc ca lãng mạn và bi hùng, hừng hực niềm khát khao tự do của tinh thần quật khởi Hungary”.

Petőfi Sándor đọc thi phẩm “Bài ca Dân tộc” - Tranh của Zichy Mihály

“Nemzeti Dal”: CON ĐƯỜNG CỦA MỘT BÀI CA DÂN TỘC

 09:34 15/03/2016

(NCTG) “Bài ca Dân tộc” (Nemzeti Dal), thi phẩm ái quốc lớn nhất của thi hào Petőfi Sándor, đọng lại với hình ảnh nhà thơ - nhà cách mạng đứng đọc trên bậc thềm của Bảo tàng Quốc gia Hungary, trước đám đông cách mạng. Tuy nhiên, đây chỉ là một huyền thoại.

Minh họa: Internet

Chùm thơ tình Hungary: EM LÀ MÃI MÃI

 10:22 26/12/2015

(NCTG) “Năm tháng đến lại đi - Em cũng xa dần vào ký ức - Trong tim tôi em chẳng còn thường nhật - Bờ vai em tôi không nhớ nữa rồi - Giọng nói thuở nào có lúc lướt qua tôi - Tuy biết vậy đã chẳng còn theo nữa...” (Juhász Gyula).