(NCTG) “Trước hết xin bà hãy tin là tôi đã bị xử oan, cho dù điều đó không có hệ quả gì với bà và cả với tôi, vì hôm nay, nếu có minh chứng được cái điều không thể minh chứng được ấy thì cũng chẳng ai trả lại cho tôi quãng đời bị mất. Chỉ hỏi riêng bà, nếu giờ này bà biết tôi bị oan, liệu sẽ có lúc nào bà mất ngủ không?”.
(NCTG) Bạn có thể hình dung được cuộc sống không tiếng động như thế nào không? Đêm không có tiếng ri rỉ của dế, ngày không có tiếng véo von của chim, đến tiếng chó sủa, mèo kêu cũng chẳng nghe thấy nữa… Và nhất là nếu thiếu tiếng nhạc: đàn guitar thôi bập bùng, violon ngừng réo rắt và cả tiếng dồn dập của trống cũng không còn nữa?
(NCTG) “Cuộc đời thực của cô là phố xá đông vui mỗi tối, là những í ới bạn bè, những hẹn hò bủa vây của đám đàn ông gần tới nỗi cô ngửi thấy cả mùi mồ hôi của họ - những thứ mà cô đã chối từ chỉ để quay về góc nhà có cái cửa sổ nhìn ra cây hoa giấy màu hồng vẫn trổ đều bông, ngồi bó gối ngậm ngùi yêu anh qua từng dòng tin nhắn”.
(NCTG) “Hận thù và sự căm giận vốn không thể tránh khỏi trong những giai đoạn đau buồn của lịch sử Việt Nam, đến một lúc nào đó, sẽ phải tan. Mọi oan khiên, dần dần sẽ phải được rũ bỏ. “Bởi vì một trái tim đá vàng có hiệu năng thu ngắn lại thời gian. Bởi vì một tấm lòng thủy chung lấp đầy được những biên thùy cách biệt”.
(NCTG) “Chim hoàng oanh của mảnh đất Thần kinh những thập niên 60-70 thế kỷ trước - người sở hữu giọng hát nhẹ nhàng, thướt tha và phiêu du như gió thoảng, trầm bổng và mảnh mai như sương khói mà da diết, ngọt ngào, đầy tính biểu cảm trong các ca khúc tiền chiến và lãng mạn - đã cất cánh bay đi, để lại nỗi nhớ thương và nuối tiếc cho biết bao thính giả yêu chuộng giọng ca bà!”.
(NCTG) “Đang bên cạnh hơi ấm mà lòng lạnh quắt. Nàng thờ ơ nhận lấy những cử chỉ thương yêu của một chàng trai khác, tựa như đang thỏa hiệp để an ủi nỗi cô độc của mình. Cứ tưởng dỗ dành được, nào ngờ nàng lại tự làm xót xa mình hơn, bởi là vờ như mà thôi, hơi ấm không thật thà, bàn tay không mong đợi”.
(NCTG) Với mong muốn có nhiều sách hay sách tốt cho trẻ em trong những năm đầu thế kỷ XXI, và đáp ứng nhu cầu ngày càng cao của các em trong lĩnh vực văn học nghệ thuật, Hội Nhà văn Đan Mạch và Nhà xuất bản (NXB) Kim Đồng phối hợp tổ chức Cuộc vận động sáng tác năm 2013-2015 (VĐST), theo thông báo của BTC.
(NCTG) “Một khi đã quyết thì không có gì bẻ gãy nổi ý chí sống gấp của Hoàng. Anh khoác cái ba lô ra phi trường Sheremetyevo, với một thỏa hiệp duy nhất trong cuộc đời 24 tuổi quen đoạn tuyệt với ngày hôm qua của mình: trong cái ba lô vỏn vẹn 12 cân của anh có chiếc váy ngủ đượm khói Dominican Vanilla của Lena...”.
(NCTG) “Hà Nội giống như nơi cầm giữ tâm hồn người, để những khi nào buồn nhất, đau nhất, lại lôi ký ức ra mà gặm nhấm, mà sống tiếp”.
(NCTG) “Ra đời sau một cuộc chiến đầu thế kỷ 19 với nội dung thổ lộ ước vọng được sống an lành trong ân điển của Đức Chúa Trời “bình an dưới thế cho người thiện tâm”, “Silent Night” đã trở thành khúc hát vượt không gian và thời gian, một giai điệu bất tử trong các mùa Giáng sinh...”.
(NCTG) “Hiếu vui một niềm vui thơm phức và thánh thiện, rộn ràng mà thầm lặng, vì hình ảnh khỏa thân của cô gái trên sân thượng không hề gợi dục, nó chỉ đánh thức một cảm xúc thuần khiết như khi người ta ngắm con nít lẫm chẫm tập đi”.
(NCTG) “Những nỗi đau, niềm vui, khát vọng tích tụ trong lồng ngực mãi mà chưa bao giờ có cơ hội thoát ra ấy, đã lâu rồi Thư không còn nhớ mùi vị ra sao. Sự xuất tinh thần diệu của người đàn ông có cặp môi dày nóng bỏng ấy đồng thời xảy đến với sự giải phóng tâm hồn Thư. Vẫy vùng trong lạc thú dục tình, Thư nhận ra không chỉ những giác quan của cô bung mở mà ngay cả trái tim cô, tâm hồn cô cũng mở toang...”.
(NCTG) “Ngôn ngữ của người lớn, ôi… người lớn đúng là khó hiểu thật. Giống như bố nó vậy. Nó nhớ như in những gì ông nói với nó về tình yêu, những lời răn dậy...”.
(NCTG) Có lần lang thang ở vùng núi tuyết Canada, tôi ngồi xe bus đường dài của Moose Travel Network rồi ngủ thiếp đi, ngả đầu dựa lên vai người bên cạnh mà không hay. Lúc tỉnh dậy, nhận ra đó là một phụ nữ châu Á đứng tuổi, nét mặt đầy đặn cân đối nhưng không đẹp, mắt nẻ chân chim trông rất vất vả. Tôi xấu hổ nhận ra cả vệt nước dãi của mình ướt trên vai cô.
(NCTG) “Quá nửa những gì người ta viết ra không vì mục đích tự thân mà dành cho người khác đọc. Vậy thì sẽ chẳng có ích gì khi bài viết của mình giống như hàng nghìn bài viết nhàm chán khác, vì ai cũng nghiến răng mở bài, thân bài, kết luận như đã được nhồi nhét từ những năm đến trường”.
(NCTG) “Những gì tôi còn nhớ được sau khoảnh khắc ấy là khóe miệng cười mỉm và đôi mắt có lửa trong veo của nàng nhìn tôi thuần khiết. Phía sau lưng nàng, mưa vẫn mê mải múa bằng nhạc điệu của riêng nó”.
(NCTG) Sau mấy ngàn năm khoác lên mình chiếc áo giấy mỏng manh, giờ đây văn chương vừa vặn với chiếc áo mới - kết tinh của thời đại công nghệ số, của Internet và những đỉnh cao phát triển tri thức loài người - tạo nên một dòng văn chương mạng.
(NCTG) “Hans chưa bao giờ đặt chân đến New York, chẳng biết Hawaii ở đâu, cũng không rõ cảm giác lượn lờ trên đường phố San Francisco trong bộ bò rách tươm ra sao. Cũng có nghĩa là chưa bao giờ gã được thở không khí thực sự tự do”.
(NCTG) “Tôi đã gửi Hà Nội những năm tháng sôi nổi nhất của đời tôi, thế mà sao tôi không tài nào tìm lại được chút manh mối kỷ niệm nào khi ngồi trong taxi, lướt qua đám hỗn độn đang chuyển động quay cuồng ngoài cửa kính?”.