(Từ những kỷ niệm cũ)
(NCTG) Tôi muốn kể về một cuốn sách mà tôi đã giữ gìn từ dạo tôi cùng lứa tuổi với các độc giả tờ “Sự thật Thiếu niên” (Pionerskaya Pravda). Đó là tập thơ của Nekrasov. Sách đã trải qua nhiều thăng trầm: bìa màu đỏ lộng lẫy bị mòn, gáy sách chỉ còn được giữ bởi một sợi chỉ, những chữ nạm vàng cũng bị long hết. Cả cuốn sách như bị rộp lên, nhưng trang sách dày bị cáu bẩn, lề sách tả tơi như một cỗ bài nhàu nát. Nhưng mọi trang sách đều nguyên vẹn, kể cả những trang đã bị rời khỏi gáy sách: vẫn còn trang đầu với tấm chân dung nhà thơ đội mũ lông, mặc áo lông, bản sao phần phụ lục và mục lục ở cuối sách.
(NCTG) “Còn chuyện dù sao đi nữa, Cao Hành Kiện cũng là một người lưu vong ư? Tốt nhất, ban lãnh đạo chính trị Bắc Kinh hãy suy nghĩ xem tại sao các nhà văn tài năng nhất, xuất hiện trong hai thập niên vừa qua, lại nối tiếp nhau rời bỏ quê hương?”.
(NCTG) Tôi nghe đến cái tên Solzhenitsyn lần đầu tiên vào khoảng năm 1988.
(NCTG) Thế là “Ông Đồ” đã rời bỏ chúng ta ra đi được 11 năm nay!
(NCTG) Chẳng bao giờ đi được đến hết đâu
Chưa đặt chân lên đường, anh đã biết
Vậy mà sao cứ hở hăm, hăm hở
Cứ vội vàng, chạy đi đâu, đi đâu
(NCTG) “Phải cần đến sự can thiệp hảo tâm của người đứng đầu Liên Xô, anh mới nhận được cái mà lẽ ra, theo pháp luật, anh phải được nhận. Anh đã may mắn hơn cả Pushkin!”.
(NCTG) “Cho đến bây giờ tôi vẫn không thể nào quên cảnh tượng những bàn tay vẫy vẫy những lá đơn cùng gương mặt của những người nông dân chạy về phái tôi, đặc biệt gương mặt của một bà cụ chạy trước đám đông. Suốt đời tôi không thể nào quên được gương mặt ấy” - đạo diễn, NSND Đặng Nhật Minh hồi tưởng về hình ảnh bi thương của những cuộc khiếu kiện mà ông được chứng kiến, trên tư cách một Đại biểu Quốc hội, cách đây hơn chục năm.
(NCTG) “Vysotsky đã đi vào bất tử ngay sau cái chết của mình. Ngày nay, thi ca của anh đã được nhắc đến cùng các tác gia kinh điển Nga: trong nhà trường, các tác phẩm của Vysotsky đã được dạy cùng Pushkin và Lermontov. Chàng trai giọng khàn khàn, hát như nói với tất cả nhiệt huyết sôi sục, với tình cảm yêu ghét lẫn lộn, chân thành và bạo liệt, đã trở thành một tượng đài như thế...”.
(NCTG) Những âm điệu và lời ca du dương, chìm đắm của “Khúc hát nàng Solveig” (Solveig’s song), lời Việt của Phạm Duy, một trong những bản nhạc cổ điển được ưa thích nhất trên toàn thế giới, da diết vang lên như đưa chúng ta trở về hơn một trăm năm trước, tại một xứ sở xa xôi miền Bắc Âu.
(NCTG) "Cho dù người nhạc sĩ không bao giờ gặp lại "người tình trong mộng", nhưng từ nhiều thập kỷ nay, cứ đến dịp Giáng sinh, "Bài Thánh Ca Buồn" lại vẫn được hát lên, để "Vinh danh Thiên Chúa trên trời - Bình an dưới thế cho người thiện tâm", và cũng để vinh danh một tình yêu trong trắng".
(NCTG) “Margarita cảm thấy sức mạnh tràn trề của tình yêu từ chàng họa sĩ, với tất cả thân thể cô, tất cả tâm khảm cô và tất cả bầu nhiệt huyết đang rừng rực trong cô, cho dù chàng trai không đáp lời cô. Lần đầu trong đời, cô đặt nụ hôn lên môi Pirosmani. Cô làm điều ấy giữa cảnh thanh thiên bạch nhật, trước tất cả thường dân hẻm Sololaki của thành phố Tiflis”.
(NCTG) "Szeptember végén" (Cuối tháng Chín) là một thi phẩm rất nổi tiếng của thi hào Hung Petőfi Sándor, được sáng tác 2 năm trước ngày ông qua đời. Trong bài thơ này, nhà thơ trẻ, khi ấy mới kết hôn, trong tâm trạng buồn man mác của mùa Thu, đã nói lên những hồ nghi chính yếu về cuộc sống, tình yêu và cái chết.
(NCTG) Thời gian qua, NCTG đã có dịp đăng tải những sáng tác của nhiều cây bút mới, thuộc "thế hệ 8x", như Lê Thu Quỳnh, Nguyễn Minh Nhật, Trần Thị Trúc Quỳnh, Đào Việt Nga, Trần Thùy Dương, Trần Thị Thanh Thúy, Nguyễn Thị Phương Thoa, Nguyễn Thị Thúy Trinh, Nguyễn Thị Minh Nguyệt...
(NCTG) “Năm 1961 đến với Robertino Loretti như một thời khắc định mệnh. Đi biểu diễn không ngừng, hát hết sức lực, kiếm được nhiều tiền hơn bao giờ hết, nhưng bước vào tuổi 14, giọng hát tenor trong trẻo, dễ thương của cậu đã vĩnh viễn mất đi”.
Một hồi tưởng động lòng của nhà thơ Hồ Dzếnh (xin xem thêm bài viết về Hồ Dzếnh trong số này), về thời kỳ gian truân và lao khổ, khi ông và gia đình có đứa con thứ hai (tháng 7-1949). Ông thuật lại câu chuyện bằng giọng kể của cậu bé này: chuyện đời của một nhà giáo, chuyện về một chiếc xe đạp cũng cà khổ và cọc cạch như chủ nó...