Mùa đông 1996, trên đường lưu diễn ở Đức tại các thành phố Hannover và Dusseldorf, nhạc sĩ Phạm Duy đã có một cuộc gặp mặt thân mật với một nhóm bạn trẻ ở Đông Âu. Nội dung cuộc nói chuyện này đã được (trích) đăng trên tạp chí GiÓ ĐÔNG (số 1, năm 1997, Đức Quốc) và tạp chí VĂN (California, Hoa Kỳ).
(NCTG) “Với những ca khúc hào hùng viết cho giới trẻ, giáo sư, nhạc sĩ Hùng Lân đã có ảnh hưởng không nhỏ trong việc tạo dựng tâm thức Việt, chí khí Việt và khích lệ sinh lực của người Việt”.
(NCTG) Trong những năm cuối đời ở Mỹ, Saint-Exupéry luôn mang trong lòng một nỗi day dứt vì đã xa tổ quốc khi 40 triệu đồng bào ông phải sống dưới ách xâm lăng của phát-xít Đức.
(NCTG) “Cur non?” (Sao không?) Đó là tiêu ngữ bằng tiếng La Tinh trên tấm phù điêu của gia đình Antoine-Marie-Roger de Saint-Exupéry. Nếu còn sống đến ngày nay, nhà văn Pháp được biết bao thế hệ độc giả ưa thích ấy sẽ tròn 107 tuổi vào ngày 29-6-2000.
(NCTG) “Đạo” (văn/thơ/nhạc/họa…) là một vấn đề được nhắc đến khá nhiều trên báo chí trong nước thời gian qua, gây sự chú ý của cả giới sáng tác lẫn đông đảo độc giả yêu nghệ thuật.
(NCTG) Có những vần thơ, bài hịch có sức mạnh không kém gì những đạo quân! Nếu trong văn học sử Việt Nam, chúng ta đã biết đến những tác phẩm như thế, chẳng hạn, bài “Nam quốc sơn hà…” (không rõ tác giả), hay “Hịch tướng sĩ” (Hưng đạo vương Trần Quốc Tuấn), thì trong lịch sử Hungary, “Bài ca Dân tộc” (Nemzeti dal) cũng có ảnh hưởng và tác động như vậy!
(NCTG) “Nếu ai đó nói bằng tiếng Hung từ “thi sĩ”, người đó trước hết đã nghĩ đến Petőfi. Kể từ khi bước chân vào văn đàn, ông hiện diện không ngừng ở đó. Ông là tấm gương và là thước đo".
Ngày thơ Việt Nam lần thứ 5 (2007), báo chí đưa tin: Cuộc thi tuyển chọn 100 bài thơ Việt Nam hay nhất thế kỷ XX do Trung tâm Văn hóa Doanh nhân và Nhà xuất bản Giáo dục phối hợp tổ chức trong hai năm đã kết thúc. Buổi lễ tổng kết cuộc thi này đã diễn ra vào đêm Nguyên tiêu tại Văn Miếu (Hà Nội) và được truyền hình trực tiếp trên VTV1 (**). Danh sách 100 bài thơ được tuyển chọn đã được công bố và in thành sách. Tôi có đôi điều bàn về danh xưng của sự tuyển chọn này.
(NCTG) Một sự kiện được công luận và giới yêu thơ Việt Nam đặc biệt chú ý thời gian qua là việc 100 thi phẩm được coi là xuất sắc - thông qua cuộc bình chọn kéo dài gần 2 năm mang tên Chọn những bài thơ Việt Nam hay nhất thế kỷ XX, do Trung tâm văn hóa Doanh nhân và Nhà xuất bản Giáo dục phối hợp tổ chức - đã được công bố trong Đêm Nguyên tiêu của Ngày thơ Việt Nam (3-3).
(NCTG) Trong bài giới thiệu các poster (cây thơ) của 15 tác giả được coi là “từng là nhà thơ trẻ” dưới sự nhìn nhận của giới trẻ ngày nay - tại sân của Nhà Thái học, Văn Miếu, trong Ngày Thơ ở Hà Nội (3-3-2007, tức Rằm Tháng Giêng Đinh Hợi) -, talawas đã nhận xét: khá nhiều bất ngờ ở vẻ “ít chính thống” của những gương mặt này.
(NCTG) THƠ là thể loại mà tôi chỉ thích đọc, nhưng mù tịt (bình sinh tôi rất khâm phục những ai làm được thơ!)
(NCTG) Thanh Tâm Tuyền (1936-2006), người đổi mới thi ca vĩ đại nhất của Việt Nam sau 1954, đã bay vào thi đàn Việt Nam như một vì sao băng với tập thơ “Tôi không còn cô độc” (1956) khi mới tròn 20 tuổi và sinh thời, ông đã có một chỗ đứng chủ chốt trong làng Thơ Việt Nam. Với sự khai phá trong ngôn từ và hình thức thể hiện, với chiều sâu và tính phổ quát mang tầm kích thế giới trong ý tưởng, đến nay, thi nghiệp của ông vẫn còn là nguồn cảm hứng đối với những nhà thơ trẻ khao khát đổi mới.
(NCTG) Olga Berggoltz (1910-1975) là một tên tuổi rất quen biết đối với độc giả Việt Nam cùng những vần thơ tình say đắm. Rất nhiều người còn nhớ “Không đề” của bà, qua bản dịch của Bằng Việt, như một hoài niệm của thời son trẻ:
(NCTG) Ở các nước XHCN (cũ), mỗi thời kỳ lịch sử đều đẻ ra những nhà văn, những nghệ sĩ đặc thù của nó. Đó là những con người mang nặng dấu ấn của thời cuộc, các tác phẩm của họ, cho dù có thể không vượt qua nổi cán cân và thử thách khắc nghiệt của thời gian, nhưng đã là những tấm gương trung thực phản ánh thực tế thời đại họ sống.
(NCTG) Nhà văn, nhà thơ, nhà soạn kịch nổi tiếng Bertolt Brecht (1898-1956) là một tên tuổi lớn của nền văn học Đức. Những tác phẩm cách tân tiêu biểu của ông như “Bà mẹ quả cảm” (1939), “Lương phụ Tứ Xuyên” (1938-40), “Đời Galilei” (1943), “Vòng phấn Caucase” (1945)… đã để lại dấu ấn sâu đậm trong lịch sử sân khấu thế giới thế kỷ XX.
(NCTG) “Chị nghĩ bọn em phải làm báo gì màu sắc dễ coi tí chút, chứ cái này “cao” quá, chả ai đọc đâu. Em xem người ta bán báo Việt Nam, toàn chuyện vụ án, yêu đương, hoa hậu, lại có cả hình ảnh, dân ngoài chợ này họ thích là phải. Đọc cái của bọn em chắc mệt…“.
(NCTG) “Sau cuộc vui, phát hiện ra mấy cuốn để trên cùng có vết mỡ, hẳn do ai đó ăn nem rồi “sờ sà” vào. Như đã chờ đợi từ trước, có vỏn vẹn 2 cuốn được bán ra, và một cuốn bị “cuỗm” lúc nào chả ai hay!”.
(NCTG) Thi sĩ kiêm dịch giả Nga Joseph Brodsky (1940-1996) ra đời và trưởng thành ở Leningrad (Saint Petersburg ngày nay). Ông thôi học năm 15 tuổi và làm đủ mọi thứ nghề trong những chuyến chu du vòng quanh nước Nga và châu Á. Trong thời gian đó, Brodsky học nhiều ngoại ngữ, ông biết thạo tiếng Anh và Ba Lan. Thập niên 60, ông đã kiếm sống bằng các tác phẩm dịch thuật, chủ yếu của các thi sĩ siêu hình Anh thế kỷ XVII.